Sapa, Sapa… yêu và không yêu

_MG_7491

Sapa, Sapa,,,, ai đã từng một lần đến sẽ muốn quay lại, đến thêm một lần nữa có thể sẽ cảm thấy chán, nhưng đến tới lần thứ 6 thì sẽ muốn ở lại càng lâu càng tốt. Có những người mình gặp ở Sapa là dân Hà Nội gốc đến đây sinh sống, có cả người ở tận miền Tây không hiểu sao lại trôi dạt đến cái xứ xa xôi này và cũng có cả những anh Tây mở quán sống định cư tại đây. Điều gì làm cho Sapa trở nên thu hút vậy?

Lần đầu mình đến Sapa là năm 2005, cùng môt nhóm bạn thời đại học. Sapa với mình lúc đó lạ lẫm lắm, giống giống Đà Lạt về khí hậu, nhưng phong cảnh và con người sống nơi đây như một thế giới khác. Thời điểm đó là cuối tháng 4, đầu tháng 5, ruộng bậc thang chỉ có màu của đất và nước vì chỉ mới bắt đầu mùa cấy. Phong cảnh hoàn toàn không có gì ấn tượng như những bức ảnh mình đã xem, vì đến nhằm mùa có thể coi là xấu nhất trong năm của Sapa. Nhưng bù lại những cô bé H’Mông xinh xắn, mặc trang phục thổ cẩm thêu hoa văn muôn sắc cùng với kiểu hiếu khách lại rất ấn tượng. Lúc đó mình ít khi đi du lịch nên nhìn sự vật và con người đơn giản vô cùng. Sapa cũng dễ thương, lạ lẫm, và thầm nghĩ rồi sẽ có lúc quay lại.

Lần thứ 2 mình đến Sapa là vào mùa đông 2008, trước tết Tây. Sapa lúc đó đẹp vô cùng, mặc dù chẳng nhìn thấy gì mấy. Bạn sẽ tin vào điều này khi đi trong sương của Sapa, hai người ở khoảng cách 3m có khi không nhìn thấy nhau. Mùa đông Sapa lạnh lắm, lần đầu tiên mình biết thế nào là rét 3 độ C về đêm và cái buốt căm căm khi lái xe máy qua các cung đường đèo. Thời đó mình đã bắt đầu cầm cái máy ảnh 400D. Vì chụp ảnh nên mình chịu khó quan sát và nhào ra ngoài nhiều hơn là chui rúc trong phòng khách sạn để trú đông. Đi chơi mà…

Lần đó mình mới hiểu câu Sapa có 4 mùa trong một ngày. Buổn sáng trời se lạnh, nhiệt độ khoảng 12-18 độ, lạnh như thế đi bộ thì ok chứ lái xe máy thì buốt không thể tả. Nhớ lúc đó đeo găng tay kín mít, vậy mà cứ mỗi lần rút bao tay da cầm trên tay là rớt lên rớt xuống không thể điều khiển được. Đến trưa thì trời nắng đẹp nhiệt độ ấm lên chỉ cần một chiếc áo khoác hay áo len kín cổ là đủ rồi. Thử tưởng tượng trước khi bước vào nhà hàng ăn thì sương che kín không nhìn thây mặt nhau, vậy mà ăn xong bước ra trời nắng trong, nhưng quay qua quay lại sương lại phủ kín mặt đường. Cảm giác đó thú vị vô cùng. Mình cứ canh nắng lên chụp hình lia chia xong rồi lại cất máy vào vì sợ sương làm ẩm máy. Ruộng bậc thang mùa này cũng không có gì đặc biệt, mà chắc cũng vì có nhìn thấy đâu mà thấy đặc biệt,,, tất cả những gì mình nhớ là mình chạy trên một con đường hẹp, bên trái là vách núi, bên phải là một biển mây, phía dưới là vực thẳm. Lúc đó mắt mình chỉ chằm chằm như để tách lớp sương ra nhìn cho rõ và tay thì run cằm cặp lái xe trong gió rét. Một kỷ niệm không thể nào quên.

Dòng đời đưa đẩy, mình có thêm 4 lần nữa đến Sapa, nếu tính theo năm thì có lẽ bình quân mỗi năm mình đến Sapa một lần, mỗi lần một nhóm khác nhau. Có lần là đi vì công việc đưa khách nước ngoài đến Việt Nam chụp ảnh (thời gian đó sao mà máu thế nhỉ), có khi thì đi với người yêu, có lúc lại đi với bạn…. Sapa bây giờ nhìn chung vẫn thế, vẫn con phố chính sầm uất du khách, nhiều khách sạn mọc lên hơn, dịch vụ khách sạn tốt hơn. Nhưng sau 7 năm, có nhiều cái đã thay đổi, và sẽ còn tiếp tục thay đổi như quy luật tất yếu của cuộc sống.

Khác hoàn toàn so với những thị trấn, bản làng ở vùng Đông Bắc, Tây Bắc, du lịch đã thay đổi mạch sống và con người nơi đây. Ngay tại trung tâm thị trấn, bạn sẽ thấy có rất nhiều người dân tộc H’Mông đen và Dao đỏ qua lại, nhưng phần lớn hầu như là tất cả các khách sạn, hàng quán, nhà cửa của thị trấn này đều là sở hữu của người Kinh, một số rất nhỏ thuộc sở hữu của các ông chủ Tây yêu môi trường sống ở đây và định cư kiếm sống bằng kinh doanh nhà hàng Tây hay mở quán Bar.

Các cô gái H’Mông ở đây đa phần đều nói chuyện và giao lưu bằng tiếng Anh khá tốt, cả những bà lão cũng có thể trò chuyện mua bán thoải mái với du khách nước ngoài. Hình ảnh thường thấy như một bà lão tay cặm cuị thêu, chốc chốc lại ngước lên mời khách “two dollas” với một cái tuí thổ cẩm xinh xinh, hoặc “one dollar one photo” với những du khách nào chụp hình bà. Ngộ nghĩnh nhất là khi bà rút điện thoại ra nói ra rả bằng tiếng dân tộc với môt ai đó,,, hiện đại nhỉ. Đã có lần mình còn nhìn thấy một cô gái Dao đỏ bán hàng ngay quảng trường nhà thờ móc Iphone 4 ra nghe điện thoại nữa cơ.

Những điều trên có khi lại là điều tôt, cuộc sống của những con người này đã cải thiện hơn nhiều. Nhưng việc chụp ảnh phải trả tiền hay là bán đồ nói thách giá thì rõ ràng chỉ có du lịch mới làm họ biến đổi như vậy. Sapa bây giờ ngập tràn đồ lưu niệm Trung Quốc, cả những túi thổ cẩm hay dây đeo cũng toàn may bằng máy và chở từ Trung Quốc sang, chỉ một số ít là được làm thủ công. Mình không thích điều này tí nào. Lần trở lại Sapa vừa rồi mình đã bắt gặp vài em bé lai, bố người Tây mẹ người dân tộc và tất nhiên bố của đứa bé đã cao chạy xa bay. Du lịch làm cho Sapa thịnh vượng hơn, nhưng không ít cuộc đời phải bị đánh đổi. Và cái giá phải trả chỉ những con người nơi đây mới thật sự hiểu rõ.

Mình vẫn yêu Sapa vì những điều tốt đẹp nó mang lại. Vào những mùa lúa chính gần mùa thu hoạch phong cảnh quanh Sapa rất đẹp. Yêu nhất là cái cảm giác bình yên nhâm nhi ly cafe tại một quán nước ngay con phố chính, nhìn ngắm quang cảnh du khách lượn lờ, tấp nập người Mông, người Dao qua lại chào mời khách mua hàng. Cái cảm giác ngồi trong nhà hàng nhìn ra vách núi như thể mây sắp chạm đến mình. Yêu cảm giác đi dạo về đêm trên phố nhỏ Sapa, có nhiều lựa chọn, hoặc ghé vào một cái Bub nho nhỏ bên lò sưởi nghe nhạc Beatles, hoặc chui vào một cái club uống rượu bia bét nhè nhảy ầm ầm trên nền nhạc của DJ… Cuộc sống thật phong phú và cho mình nhiều lựa chọn…..

THÔNG TIN
Phương tiện đi lại:
Hà Nội – Lào Cai: tàu hỏa (7h tàu đêm)
Lào Cai – Sapa: xe khách, taxi (40 Phut)
Xe máy và xe đạp dễ dàng thuê tại trung tâm thị trấn, một ngày khoảng 120-150 ngàn VND
Chụp gì? Chơi gì?:
Hai bản Tả Van và Lao Chải chỉ cách 8km từ trung tâm Sapa. Bản nằm trong thung lũng Muờng Hoa, Các ngôi nhà ngói đen xen lẫn giữa những ruộng bậc thang xinh đẹp. Nếu muốn khám phá cuộc sống của người dân ở đây, bạn có thể sử dụng dịch vụ Homestay. Mùa đẹp nhất là tháng 8 đến tháng 10.
Nếu có nhiều thời gian và thích cảm giác lái xe trên các đường đèo, bạn có thể đi xa hơn đến Bản Hồ cách trung tâm 25km. Trên đường đi có thể dừng lại ở Cầu Mây, Bãi Đá Cổ (điểm du lịch nhưng không có gì hấp dẫn)
Môt số điểm tham quan quanh Sapa: Bản Cát Cát, Tả Phìn, Thác Bạc, ai muốn thử sức dẻo dai thì có thể leo đỉnh Phanxipang…
Buổi tối thì chỉ quanh quẫn con phố chính, cafe, lê la ăn khoai nướng, bắp nướng thịt nướng, cơm lam. Hoặc đến đêm thì chui vào quán bar uống ly bia, đối diện Holiday Sapa Hotel có cái club mới mở rất nhộn nhịp về đêm…
Ăn uống:
Ăn uống ở Sapa thì rất dễ dàng, từ món Tây cho đến món ta, và cả món của người dân tộc. ên Tây Bắc thì đừng quên thử những món đặc sản ở đây như lợn cắp nách, gà đen, thắng cố (ở Lào Cai món này ăn ok nhất). Đặc biệt bạn nên thử món cá hồi Sapa, không nên ăn sống vì không ngọt như cá hồi Nhật nhưng dùng để nấu lẫu thì khá là ngon.
Nơi ở: khách sạn quanh thị trấn thì đủ loại, mình từng ở Mường Hoa, Darling, Holiday Sapa, Châu Long. Châu Long và Holiday Sapa có thể là lưạ chọn tốt, nhưng đừng ở dưới hầm nhé. Cảm giác thích nhất là mở cửa sổ ra cho gió ùa vào dễ chiụ và thanh bình lắm.

comments